Thế giới mẹ và bé

Dạy con – CHUYỆN “TÁCH BẦY”🌹

0 194

CHUYỆN “TÁCH BẦY”🌹

Gia đình tôi nuôi con theo khoa học: 3 tuổi để con tự ăn, 5 tuổi cho con ngủ riêng cạnh giường ngủ của bố mẹ, 6 tuổi con được độc lập trong phòng tắm.

Tôi đọc được rằng, 7 đến 8 tuổi là độ tuổi thích hợp để con ở phòng riêng. Không tự tiện vào phòng con (khiến trẻ có cảm giác bị kiểm soát không gian), muốn vào phải gõ cửa để chứng tỏ ta thực sự tôn trọng quyền riêng tư của trẻ. Một đứa trẻ được tôn trọng có thể học được cách tôn trọng người khác.

Vợ chồng tôi nên chuẩn bị gì cho chuyến chia phòng sắp tới?
(Nguyễn Ngọc H. – Phú Mỹ Hưng, Sài Gòn)

Ai trong chúng ta chẳng có thời thơ bé hì hụi chế từ cái thùng carton lớn thành 1 “lâu đài” có cánh cửa mở ra khép vào được, đôi khi còn trổ được cả cửa sổ, bên trong cất giữ kho báu😍! Chí ít là dùng chăn mền dựng lên một túp lều hoặc một cái hang trang hoàng đủ thứ dây dợ, muốn vào thám hiểm phải dùng đèn pin! Nếu làm được sàn nhà trên chạc ba của cái cây thì càng phiêu lưu kỳ thú!🤩 Nhiều tình bạn gắn bó suốt đời cũng chỉ vì cùng chia sẻ những bí mật ấy, nhiều trận cãi cọ, uýnh nhau nhớ đến già cũng chỉ vì kẻ kia dám… xâm phạm lãnh thổ.😡

Nơi ấy trở thành cõi riêng – một thế giới biệt lập của tụi trẻ, khuất khỏi tầm mắt người lớn – chỉ ở trong đó chúng mới thật sự là những người làm chủ, có quyền sắp xếp, tổ chức mọi sự theo ý mình, thả trí tưởng tượng bay thật xa.

Tặng con phòng riêng khi lên 7-8 tuổi (lúc đang học cuối cấp 1), với trẻ này là một món quà đặc biệt, với trẻ kia vẫn chưa sẵn sàng, với trẻ khác thì “sao cũng được”. Vì thế, nên trò chuyện và “làm công tác tư tưởng” trước để con hào hứng và có trách nhiệm khi được giao chìa khóa phòng!
• Con được toàn quyền trang trí bày biện gian phòng theo ý mình, ngược lại phải tự giác dọn dẹp, vệ sinh ngăn nắp tử tế (gấp quần áo, xếp gối mền, lau sàn nhà, bảo quản đồ dùng…)
• Làm thời gian biểu sinh hoạt và nghiêm túc thực hiện, cha mẹ chỉ thỉnh thoảng nhắc nhở.
• Có phòng ngủ – nghỉ riêng, con có thể ăn mặc phóng khoáng thoải mái mà không làm người khác mất tự nhiên, là nơi con rút lui mỗi khi nhà có khách. Còn học tập và giải trí thì cùng với phòng chung của gia đình.
• Đây là nhà của bố mẹ, bố mẹ giao cho con một phòng để con tập lo cho mình, mai sau có kinh nghiệm khi đến ở ký túc xá khi học xa nhà, ở nhà tập thể lúc mới đi làm hoặc ở riêng khi lập gia đình.

Nhiều bậc cha mẹ nghiễm nhiên coi “phòng riêng” là “phòng học” của con, trang bị bàn ghế, tủ sách, computer để con “tập trung làm bài”, “thức khuya dậy sớm không ảnh hưởng đến sinh hoạt chung”, dẫn đến tình trạng nhiều cô cậu về đến nhà là chui tọt vào phòng, cố thủ ở trong ấy đến giờ ăn mới ra. Đến khi con nghiện games online, tham gia chat sex, lười làm việc nhà, thiếu kỹ năng xã hội,… mới té ngửa rằng đã tạo điều kiện cho con mình nằm ngoài tầm quan sát, uốn nắn của gia đình. Thậm chí có cô cậu lên cấp 3, đưa bạn về chốt cửa “học nhóm” trong phòng, mẹ gõ cửa đưa ly nước, đĩa trái cây vào còn bị con “đuổi” ra. Nặng hơn nữa, có sinh viên “Tây một nửa” khi cha mẹ góp ý để phòng bẩn như con nhợn bị con bật lại “đây là phòng của con, con muốn làm gì thì làm”.

Hãy để bàn học và máy tính ở phòng sinh hoạt chung để mọi người trong nhà ai làm việc nấy nhưng vẫn nhìn thấy nhau. Đừng sợ con phân tâm hay mải chơi mà ngược lại, các thành viên trong nhà không dám vào những trang mạng “có vấn đề” vì sợ bị bắt quả tang. Con cần được rèn tính tập trung khi học và làm bài tập để mai sau có thể làm việc ngay giữa đám đông ồn ào, bất chấp thời tiết. Con cũng biết mẹ đang cần mẫn làm việc nhà cho mình được yên tâm ngồi học, biết cha đang sửa chữa vật dụng gì đó trong nhà hoặc cũng đang làm việc vất vả hơn mình. Gia đình nào có anh chị em cùng ngồi học lại càng tuyệt, các con có thể hỏi bài nhau và lúc giải lao cả nhà cùng ăn nhẹ, đùa vui, xem một kênh TV yêu thích,… để thắt chặt mối dây trong nhà.

Cẩn trọng khi cho con “tách bầy” nhé bạn! Chuyện kể rằng, một cô gái trẻ phương Tây suốt ngày trong phòng vùi đầu vào internet, chẳng có bạn, tính cách chậm chạm, mặt mũi bơ phờ, mắt thâm quầng và không thiết tha gì tới mọi người xung quanh. Một hôm cô ngẫm lại đời mình: “Quái lạ, hồi bé mình là đứa trẻ khác hẳn cơ mà! Mình từng rất thích ra ngoài chơi với các bạn, thích chơi thể thao, từng năng động và rất tự tin. Sao bây giờ mọi chuyên lại khác thế nhỉ?”. Cố gắng nhớ lại, cô chợt nhận ra: chuyện bắt đầu từ món quà sinh nhật lần thứ 12, khi cha mẹ đặt cái vi tính đầu tiên trong phòng con gái!😕😢

Bs Nguyễn Lan Hải.
Bài đăng trên tuần san Công giáo & Dân tộc.

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.